Hỏi Đáp Công Giáo
← Phép Lạ & Hiện Ra
Số 5 · Thánh Thể

Buenos Aires, 1996

Giáo xứ Santa María, Buenos Aires, Argentina
1996 — phân tích 1999-2005
Chưa có phán quyết

Trường hợp gắn với Đức Giáo hoàng Phanxicô, được truyền đi rộng rãi nhất trong thời gian gần đây — và cho đến nay vẫn chưa có một văn kiện chính thức nào của Hội Thánh phán quyết về nó.

Tình trạng này nghĩa là gì

Lòng sùng kính đã được Hội Thánh chuẩn nhận trọn vẹn, nhưng chính cuộc hiện ra thì chưa bao giờ được Tòa Thánh hay hàng giám mục ra phán quyết chính thức. Chúng tôi nói rõ điều này thay vì để người đọc tự suy đoán.

Chuyện đã xảy ra

Ngày 18-8-1996, tại giáo xứ Santa María ở khu Almagro, Buenos Aires, một giáo dân báo cho cha Alejandro Pezet biết có một bánh thánh bị bỏ lại nơi không xứng hợp trong nhà thờ. Theo quy định phụng vụ khi không thể rước lấy, cha đặt bánh thánh vào một ly nước và cất trong nhà tạm để nó tan đi.
Vài ngày sau — các bản tường thuật ghi ngày hơi khác nhau, từ 20 đến 26 tháng Tám — khi mở nhà tạm, cha thấy bánh thánh không tan mà biến thành một chất giống mô có máu, lớn hơn bánh thánh ban đầu. Ngài báo cho Đức Giám mục phụ tá Jorge Mario Bergoglio, người sau này là Đức Giáo hoàng Phanxicô. Đức cha cho chụp ảnh vào ngày 6-9-1996 và giữ nguyên hiện vật.
Sau ba năm mà hiện vật không phân hủy, năm 1999 Đức Tổng Giám mục Bergoglio cho đem đi phân tích. Ngày 5-10-1999, tiến sĩ tâm lý học Ricardo Castañón Gómez lấy mẫu và gửi sang New York để xét nghiệm; theo tường thuật của những người tổ chức, họ cố ý không cho nhóm nghiên cứu biết mẫu đến từ đâu.

Hội Thánh đã nói gì

Đây là điểm cần nói thẳng: Tổng Giáo phận Buenos Aires chưa từng ban hành một sắc lệnh chính thức tuyên bố đây là phép lạ, và Tòa Thánh cũng vậy. Đức cha Bergoglio đã cho bảo quản hiện vật, cho phân tích, và không ngăn cản việc phổ biến — nhưng không ra phán quyết. Suốt mười hai năm làm Giáo hoàng, ngài cũng không làm điều đó.
Trường hợp này thường được giới thiệu kèm câu "đã được Vatican công nhận", vì nó xuất hiện trong cuộc triển lãm quốc tế về các phép lạ Thánh Thể. Cuộc triển lãm ấy do một thiếu niên — Carlô Acutis — biên soạn, và được nhiều giáo phận đón nhận; nó không phải là một văn kiện phê chuẩn của Tòa Thánh. Chúng tôi xếp trường hợp này vào nhóm "chưa có phán quyết" vì đó là sự thật.

Chứng cứ

Bác sĩ Frederick Zugibe, chuyên gia giải phẫu bệnh pháp y và tim mạch tại Đại học Columbia, trình bày kết luận ngày 26-3-2005 — chưa bao giờ đăng trên một tạp chí bình duyệt — rằng mẫu vật là mô cơ tim lấy từ thành thất trái, gần các van tim; có bạch cầu trong mô, cho thấy mô đã bị chấn thương và thiếu máu nuôi; và theo ông, mô ấy thuộc về một người còn sống vào lúc lấy mẫu.
Đó là những khẳng định mạnh, và cũng chính vì thế mà phương pháp cần được xem xét kỹ. Kearse và Ligaj, trong nghiên cứu bình duyệt năm 2024, nêu ba điểm: nhóm nghiên cứu đã giả định đây là mô tim trước khi khảo sát; quy trình không thật sự mù; và nồng độ ADN người trong mẫu rất thấp — điều phù hợp với nhiễm bẩn từ người xử lý mẫu hơn là với một mô tim thật sự.
Và có một thí nghiệm đi thẳng vào đúng khuôn mẫu này: trong công trình của Kearse và Ligaj, khoảng 15% bánh thánh KHÔNG được truyền phép, khi để trong nước theo cùng cách xử lý, cũng xuất hiện vùng đỏ giống máu sau bảy đến mười ngày. Cả hai bên đều là người Công giáo và đều công bố công khai. Đây không phải là cuộc tranh luận giữa đức tin và khoa học, mà là cuộc tranh luận giữa các nhà khoa học có đức tin về việc một mẫu vật đã được xử lý đúng cách hay chưa.

Điều này KHÔNG chứng minh

Không có "sự công nhận của Vatican" nào cho trường hợp này. Không có sắc lệnh của Tổng Giáo phận Buenos Aires. Việc một biến cố được kể lại trong sách, phim tài liệu hay triển lãm — kể cả triển lãm được các giáo phận đón nhận — không tạo ra một phán quyết giáo luật.
Đức Giáo hoàng Phanxicô biết đến hồ sơ này năm 1996 khi còn là giám mục phụ tá; nhưng khi cho phân tích năm 1999, ngài đã là Tổng Giám mục Buenos Aires — tức chính đấng bản quyền có thẩm quyền mở án và ra phán quyết. Ngài đã không làm điều đó. Cho bảo quản và cho phân tích là việc thận trọng và đúng đắn, nhưng thận trọng không phải là phê chuẩn, và người ta không nên biến sự có mặt của ngài trong câu chuyện thành thẩm quyền cho câu chuyện.
Về mặt khoa học, các kết luận của bác sĩ Zugibe hiện đang bị phản biện trong tài liệu bình duyệt và chưa được một nhóm độc lập lặp lại. Cho đến khi có điều đó, cách nói chính xác là "có một phân tích đưa ra kết luận này, và có phản biện", chứ không phải "khoa học đã chứng minh".

Vì sao điều này quan trọng

Trường hợp này được đưa vào đây không phải vì nó đã được chứng minh, mà vì nó là ví dụ rõ nhất cho thấy một câu chuyện có thể lan đi khắp thế giới nhanh đến mức nào — và lớp sơn "đã được Vatican công nhận" có thể bám vào nó dễ đến mức nào — trong khi hồ sơ thật thì vẫn để ngỏ.
Nếu bạn muốn kiểm tra một khẳng định về phép lạ, đây là câu hỏi hữu ích nhất: ai đã ra văn kiện, ngày nào, và có thể đọc văn kiện ấy ở đâu? Với trường hợp Buenos Aires, câu trả lời hiện nay là: chưa có ai.
Liên hệ Giáo Lý

Tóm tắt

Bánh thánh được cất giữ18-8-1996
Chụp ảnh lưu hồ sơ6-9-1996
Lấy mẫu phân tích5-10-1999
Văn kiện chính thức của Hội Thánhkhông có
Nguồn tham khảo
  • Kelly Kearse & Frank Ligaj, “Scientific Analysis of Eucharistic Miracles: Importance of a Standardization in Evaluation”, Journal of Forensic Science and Research (2024)
  • Frederick Zugibe, báo cáo giải phẫu bệnh về mẫu vật Buenos Aires — trình bày 26-3-2005; chưa từng đăng trên tạp chí bình duyệt, chỉ được biết qua các tài liệu phổ biến
  • Danh mục các phép lạ Thánh Thể do Thánh Carlô Acutis lập (triển lãm quốc tế)
Đọc tiếp
Carlo AcutisNgười trong câu chuyệnHội Thánh thẩm định thế nào?Bộ quy tắc 2024 và lý do Hội Thánh ngày càng ít tuyên bố về tính siêu nhiên.