Vương cung thánh đường San Francesco, Siena, nước Ý
1730 — đến nay
Được tôn kính lâu đời
Vương cung thánh đường San Francesco, Siena
Không phải máu, không phải thịt — chỉ là những bánh thánh bằng bột mì đã gần ba trăm năm mà vẫn chưa hư. Trường hợp này khác các trường hợp khác ở một điểm quan trọng: nó vẫn đang diễn ra, và ai cũng có thể đến xem.
Tình trạng này nghĩa là gì
Hội Thánh cho phép và khuyến khích lòng sùng kính — thánh tích, đền thánh, ngày lễ, ảnh tượng — nhưng không có văn kiện thời nay phán quyết về chính biến cố. Truyền thống lâu đời không đồng nghĩa với chứng cứ lịch sử.
Chuyện đã xảy ra
Đêm 14-8-1730, trong lúc cả thành Siena đang mừng lễ vọng Đức Mẹ Lên Trời, kẻ trộm đột nhập vương cung thánh đường San Francesco và lấy đi một bình đựng Mình Thánh, bên trong có 351 bánh thánh đã truyền phép. Chúng chỉ muốn chiếc bình bằng vàng.
Ba ngày sau, ngày 17-8, người ta tìm thấy toàn bộ số bánh thánh trong hòm tiền bố thí của đền thánh Santa Maria in Provenzano, lẫn trong bụi và mạng nhện. Chúng được lau sạch và rước về San Francesco trong một cuộc rước long trọng.
Theo lệ thường, những bánh thánh ấy đáng lẽ phải được cho tan trong nước hoặc rước lấy hết, vì bánh mì không men sẽ mốc và mục trong vòng vài năm. Nhưng các tu sĩ quyết định giữ lại để tôn thờ, chờ xem điều gì xảy ra. Chúng không hư. Đến nay, 223 bánh thánh trong số đó vẫn còn — vẫn nguyên hình, vẫn trắng, sau gần ba thế kỷ.
Hội Thánh đã nói gì
Hội Thánh chuẩn nhận việc tôn thờ những bánh thánh này liên tục từ thế kỷ XVIII: chúng được đặt trong nhà tạm để chầu, và mỗi tháng vẫn được trưng ra cho tín hữu. Nhiều Giáo hoàng đã đến kính viếng, và các cuộc khám nghiệm chính thức được tiến hành với phép của thẩm quyền Hội Thánh.
Cũng như các trường hợp khác trong mục này, không có sắc lệnh nào tuyên bố đây là một phép lạ theo nghĩa pháp lý. Điều Hội Thánh làm là cho phép tôn thờ và cho phép khảo sát — chứ không phải ra phán quyết.
Chứng cứ
Đây là trường hợp có hồ sơ kiểm tra dài nhất trong mục này, và cũng là trường hợp dễ kiểm chứng nhất, vì đối tượng vẫn còn nguyên. Nhiều cuộc khám nghiệm chính thức đã được tiến hành qua các thế kỷ; đáng kể nhất là cuộc khảo sát năm 1914, do Đức Piô X cho phép, với sự tham gia của các giáo sư hóa học và dược học, trong đó có giáo sư Siro Grimaldi.
Kết luận năm 1914: các bánh thánh vẫn còn nguyên vẹn, sáng và phẳng, mép sắc nét, không có mốc hay ký sinh trùng — trong khi bột mì vốn là môi trường lý tưởng cho chúng; ủy ban ghi rằng đây là "một hiện tượng đặc biệt". Năm 1922 một cuộc khám nghiệm khác dưới sự chứng kiến của Đức Hồng y Giovanni Tacci Porcelli và Đức Tổng Giám mục Siena cũng cho kết quả tương tự.
Có một phép so sánh, và cần mô tả nó cho đúng: Đức Tổng Giám mục Tiberio Borghese cho niêm phong những bánh thánh không truyền phép trong một hộp thiếc suốt mười năm; khi mở ra, ủy ban chỉ còn thấy sâu bọ và những mảnh mục nát. Đó là phép đối chiếu duy nhất mà hồ sơ này có — nhưng điều kiện cất giữ không thật sự giống nhau, và vì hộp chỉ được mở một lần nên không ai biết sự hư hoại bắt đầu từ lúc nào.
Điều này KHÔNG chứng minh
"Không giải thích được" không có nghĩa là "đã được chứng minh là siêu nhiên". Sự bền bỉ khác thường của tinh bột trong một môi trường khô, kín, ổn định là điều khoa học chưa loại trừ hết các khả năng tự nhiên; các cuộc khám nghiệm chỉ kết luận rằng chúng không tìm thấy chất bảo quản và không giải thích được, chứ không kết luận rằng không thể có lời giải thích.
Cũng cần nói rõ: những khảo sát này đều thuộc thế kỷ trước, và không có nghiên cứu bình duyệt hiện đại nào về chúng. Từ 351 bánh thánh ban đầu nay chỉ còn 223; phần chênh lệch được cho là đã dùng hết trong chính các cuộc khám nghiệm và kiểm tra qua nhiều thế kỷ — không phải do hư hoại, nhưng cũng có nghĩa là hồ sơ không hoàn toàn khép kín.
Vì sao điều này quan trọng
Trong tất cả các trường hợp Thánh Thể ở đây, Siena là trường hợp mà bạn có thể tự đi kiểm chứng phần cốt lõi: những bánh thánh vẫn còn đó, vẫn được trưng ra mỗi tháng. Không cần tin vào một báo cáo cũ, không cần tin vào lời kể của ai. Đó là một dạng chứng cứ khiêm tốn hơn nhưng vững hơn.
Và điều được gìn giữ ở đây không phải là máu hay thịt, mà đúng là thứ Chúa Kitô đã chọn: bánh. Điều Hội Thánh tin không phải là bánh sẽ biến thành một cái gì khác cho ta thấy, mà là Chúa thật sự hiện diện dưới hình bánh vẫn còn nguyên là bánh ().