Nhưng ngay sau những lời ấy, chính Chúa Giêsu nói: "Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì" (Ga 6,63). Chẳng phải Người đang bảo: đừng hiểu theo nghĩa đen, Thầy nói theo nghĩa thiêng liêng?
Đây là câu Kinh Thánh hay được trích nhất để chống lại đạo lý này — nên cần đọc thật kỹ, trong đúng mạch văn.
Thứ nhất, hãy để ý thời điểm. Câu 63 được nói ra sau khi các môn đệ xầm xì "lời này chướng tai quá" (Ga 6,60), và ngay trước khi nhiều người bỏ đi (Ga 6,66). Nếu câu 63 có nghĩa "Thầy chỉ nói bóng thôi, đừng hiểu nghĩa đen", thì nó đã giải tỏa hiểu lầm và giữ họ ở lại. Nhưng họ vẫn bỏ đi, và Chúa vẫn để họ đi. Câu 63 không phải một lời rút lại.
Thứ hai — và đây là mấu chốt — Chúa nói "xác thịt", chứ không nói "thịt Thầy". Người vừa khẳng định "thịt tôi thật là của ăn" (Ga 6,55); Người không thể quay lại bảo thịt ấy "chẳng ích gì". "Xác thịt" ở đây là lối nói quen thuộc nơi thánh Gioan và thánh Phaolô, chỉ cách suy nghĩ thuần phàm nhân — dựa vào sức riêng và giác quan, không có Thần Khí — trái ngược với "thần khí". Đám đông đang mắc đúng lỗi ấy: họ tính toán kiểu phàm trần ("làm sao ông này cho ăn thịt được?") nên thấy lời Chúa là bất khả.
Thứ ba, hãy đọc trọn câu. Chúa nói tiếp: "Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống" (Ga 6,63). Người không bảo bỏ lời vừa nói, mà bảo đón nhận lời ấy bằng Thần Khí, trong đức tin — chứ không gạt đi vì thấy "khó tin" theo lối phàm nhân.
Vậy Ga 6,63 không xóa điều Chúa vừa dạy về Mình và Máu Người; nó cho biết phải đón nhận điều ấy thế nào — không bằng sự khôn ngoan xác thịt, mà bằng ơn Thần Khí.