Tại sao người Công giáo tin bánh và rượu trở thành chính Mình và Máu Chúa Giêsu? Tiệc Thánh chẳng phải chỉ là một bữa ăn tưởng niệm mang tính biểu tượng sao?
Vì Chúa Giêsu không nói "cái này tượng trưng." Người nói "đây là." Trong Bữa Tiệc Ly, cả ba trình thuật — Mátthêu, Luca, và điều thánh Phaolô "đã lãnh nhận từ nơi Chúa" rồi truyền lại — đều ghi cùng một lời: cầm bánh, "đây là mình Thầy"; cầm chén, "đây là máu Thầy, máu Giao Ước" (x. Mt 26,26-28; Lc 22,19-20; 1 Cr 11,23-25). Không một lần nào Người nói "tượng trưng cho".
Nhưng câu quyết định nằm ở một lời cảnh báo của thánh Phaolô — lời chỉ có nghĩa nếu Bánh và Chén thật sự là Mình và Máu Chúa. Ngài nói ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng thì "phạm đến Mình và Máu Chúa"; mỗi người phải xét mình trước khi ăn; và ai ăn uống mà "không phân biệt được Thân Thể Chúa" là "ăn và uống án phạt mình" (x. 1 Cr 11,27-29).
Hãy để ý: người ta không "phạm đến Mình và Máu" của một ai đó chỉ vì cầm nhầm một tấm thiệp kỷ niệm, hay đối xử cẩu thả với một biểu tượng. Lời cảnh báo nặng nề ấy chỉ hợp lý nếu điều trên bàn thờ chính là một Thân Thể — và là Thân Thể Chúa. Một biểu tượng không buộc ai phải "phân biệt" nó khỏi bánh thường; một Thân Thể thì có.
Còn nếu có người bảo Gioan 6 chỉ là ẩn dụ như "Tôi là cửa", hoặc chính Chúa đã nói "xác thịt chẳng ích gì" — hai bài kế trong loạt bài trả lời riêng.