Nhiều người xem ơn cứu độ như một khoảnh khắc duy nhất không bao giờ có thể mất đi. Người Công giáo đồng ý rằng có một khoảnh khắc khởi đầu thật sự của ơn cứu độ — thư Êphêsô dùng thì quá khứ:
Quả vậy, chính do ân sủng và nhờ lòng tin mà anh em được cứu độ…
— Ep 2,8 (CGKPV)
Nhưng Tân Ước cũng nói về ơn cứu độ ở thì hiện tại và tương lai — như một tiến trình chưa hoàn tất trong đời này:
Nhờ Tin Mừng đó, anh em được cứu thoát, nếu anh em giữ đúng như tôi đã loan báo, bằng không thì anh em có tin cũng vô ích.
— 1 Cr 15,2 (CGKPV)
Để ý chữ "nếu": được cứu ở đây có điều kiện — phải giữ đúng Tin Mừng đã nhận. Thánh Phaolô nói thẳng, không giữ thì "có tin cũng vô ích".
²¹ Cả anh em nữa, xưa kia anh em là những người xa lạ, là thù địch của Thiên Chúa vì những tư tưởng và hành động xấu xa của anh em. ²² Nhưng nay nhờ Đức Giê-su là con người bằng xương bằng thịt đã chịu chết, Thiên Chúa cho anh em được hoà giải với Người, để anh em trở nên thánh thiện tinh tuyền và không có gì đáng trách trước mặt Người. ²³ Anh em chỉ cần giữ vững đức tin, cần được xây dựng vững chắc, kiên quyết và đừng vì nao núng mà lìa bỏ niềm hy vọng anh em đã nhận được khi nghe loan báo Tin Mừng…
— Cl 1,21-23 (CGKPV)
Chúa đã cho ta được hòa giải — điều đó là thật và đã xong rồi. Nhưng để ý vế "chỉ cần giữ vững đức tin… đừng… lìa bỏ niềm hy vọng": được trở nên thánh thiện, không đáng trách còn tùy ở chỗ ta bền lòng đến cùng.
… hiện nay ngày Thiên Chúa cứu độ chúng ta đã gần hơn trước kia, khi chúng ta mới tin đạo.
— Rm 13,11 (CGKPV)
Để ý chữ "gần hơn": thánh Phaolô nói về ơn cứu độ như điều còn ở phía trước, đang tới gần — chứ không phải chuyện đã xong xuôi ngay lúc mới tin.
Ơn cứu độ không hoàn tất ngay khoảnh khắc chúng ta bắt đầu tin — nó đang đến gần chúng ta hơn, và đòi hỏi chúng ta kiên trì trong đức tin đến cùng. Chúng ta được cứu bởi ân sủng, nhờ một đức tin sống động phải kiên vững đến cùng.