Đường A chỉ "cắn" được nếu chấp nhận tiền đề của nó — và người Công giáo không chấp nhận tiền đề đó. Đường A giả định: lý trí thường không nhận ra nổi Hội Thánh thật; từ đó suy ra phải có một thẩm quyền không thể sai khác để chỉ ra Hội Thánh nào không thể sai, rồi lại cần thẩm quyền nữa để nhận ra thẩm quyền đó — vòng luẩn quẩn hoặc thoái lui vô tận.
Nhưng câu trả lời Công giáo không rơi vào Đường A — nó bác bỏ chính tiền đề của Đường A. Lý trí thường có khả năng cân nhắc những dấu chỉ công khai (xem bài trước). Cho nên chuỗi thoái lui không bao giờ khởi động: không cần một thẩm quyền không thể sai thứ hai để "thấy" một phép lạ hay cân nhắc một sự kiện lịch sử — những điều ấy công khai, ai cũng xét được.
Thánh Tôma Aquinô nêu đúng một trong những dấu chỉ ấy: sự trở lại của cả thế giới. Ngài lập luận rằng việc vô số người tin theo, bất chấp bách hại, mà không nhờ vũ lực hay lạc thú, tự nó là một dấu chỉ mà lý trí phải cân nhắc:
Vô số người, cả người đơn sơ lẫn người thông thái nhất, đã tuôn đến với đức tin Kitô giáo… không phải bằng sức mạnh vũ khí, cũng chẳng bằng lời hứa lạc thú… Việc tâm trí người phàm ưng thuận những điều ấy [dù chúng vượt trên lý trí] chính là phép lạ lớn lao nhất.
— Tôma Aquinô, Tổng luận chống dân ngoại I, ch. 6 (bản dịch)
Điểm của ngài rất sắc: một phong trào lan rộng nhờ ép buộc hoặc nhờ chiều theo dục vọng thì chẳng chứng minh được gì; nhưng một phong trào lan rộng ngược lại cả hai — đòi hy sinh, giữa cơn bách hại, mà vẫn cuốn hút cả người thông thái — thì đó là một dữ kiện công khai đòi phải giải thích. Đây đúng là loại "dấu chỉ chắc chắn… phù hợp với lý trí của mọi người" mà Sách Giáo Lý nói tới (x. ), và cũng là điều Vaticanô I gọi là chính Hội Thánh "tự mình là một lý do… về tính khả tín" (x. ).
Còn lời tố "vòng luẩn quẩn" — "Hội Thánh Công giáo không thể sai vì chính Hội Thánh dạy mình không thể sai"? Lập luận Công giáo không chạy theo vòng đó. Nó chạy thế này: (1) lý trí cân nhắc các động lực khả tín công khai → (2) kết luận "đây là Thân Thể mà Đức Kitô đã lập và ban quyền" → (3) rồi mới đón nhận giáo huấn của Thân Thể ấy như được gìn giữ — trên uy quyền của Đức Kitô, chứ không phải trên lời tự nhận của Hội Thánh. Tầng nền là chứng cứ công khai, không phải câu "vì tôi nói vậy". (Đây cũng chính là lối ta nhận quy điển Kinh Thánh: nhận ra, chứ không phải sách tự chứng thực — xem Ai quyết định sách nào thuộc Kinh Thánh?)
Tóm lại: Đường A chỉ đúng nếu lý trí mù trước các dấu chỉ công khai — mà nó không mù, nên chẳng có vòng luẩn quẩn hay thoái lui nào cả. Câu hỏi thật sự khó vì thế chuyển sang Đường B: nếu lý trí đủ để nhận ra Hội Thánh, thì tại sao lại không đủ để tự hiểu Kinh Thánh? (Xem bài kế — mấu chốt.)