Đây là một phản đối tinh tế hơn. Nó nhượng bộ rằng Phêrô có đứng đầu — nhưng cho rằng đó chỉ là "đầu tiên trong những người ngang hàng" (tiếng Latinh: primus inter pares): một vị trí danh dự, chứ không phải thực quyền trên các Tông đồ khác. (Đây cũng chính là lập trường của các Giáo hội Chính Thống giáo — công nhận Phêrô có vinh dự trổi vượt, nhưng không có quyền tài phán phổ quát.)
Câu trả lời: ngôn ngữ Kinh Thánh trao cho Phêrô nhiều hơn là danh dự — nó trao quyền cai quản thật sự.
1. Chìa khóa là quyền cai quản, không phải huy chương danh dự. Chúa Giêsu trao chìa khóa cho một mình Phêrô:
Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.
— Mt 16,19 (CGKPV)
Như đã thấy ở bài tổng quan, "chìa khóa" gợi lại vai trò quan tể tướng (royal steward) giữ chìa khóa nhà Đavít (Is 22,22) — người "mở thì không ai đóng được". Đó là thẩm quyền điều hành, không phải một tước hiệu suông.
2. Nhưng chẳng phải các Tông đồ khác cũng có quyền "cầm buộc, tháo cởi" sao? Đúng — và đây là điểm mấu chốt. Hai chương sau, Chúa Giêsu trao chính quyền ấy cho cả nhóm:
Thầy bảo thật anh em: dưới đất, anh em cầm buộc những điều gì, trên trời cũng cầm buộc như vậy…
— Mt 18,18 (CGKPV)
Hãy để ý sự khác biệt: ở Mt 18,18 Chúa nói với "anh em" (số nhiều, cả nhóm), nhưng ở Mt 16,19 Người nói riêng với "anh" (số ít, Phêrô) — và chỉ một mình Phêrô nhận chìa khóa. Nói cách khác: các Tông đồ cùng nhau có quyền cầm buộc/tháo cởi (các ngài là một giám mục đoàn thật sự, có thực quyền — người Công giáo không hề phủ nhận điều đó); nhưng Phêrô có quyền ấy vừa với cả nhóm, vừa cách riêng như đầu của nhóm, cộng thêm chìa khóa. Đó không phải "ngang hàng rồi thêm chút danh dự" — đó là một vai trò khác về bản chất: đầu của giám mục đoàn.
3. Chỉ Phêrô được sai chăn dắt toàn thể đoàn chiên. Sau Phục Sinh, Chúa Giêsu trao cho riêng Phêrô: "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy… Hãy chăn dắt chiên của Thầy" (x. Ga 21,15-17). Mà "đoàn chiên" ấy bao gồm cả các Tông đồ khác — họ cũng là chiên của Chúa Kitô. Người chăn có quyền thật trên đoàn chiên, không chỉ có danh dự. Tương tự, Chúa cầu nguyện riêng cho Phêrô để ông "làm cho anh em nên vững mạnh" (x. Lc 22,32) — một vai trò trên anh em, không phải bên cạnh.
4. Trong thực tế, Phêrô hành xử với thực quyền. Tại Công đồng Giêrusalem, sau nhiều tranh luận, chính Phêrô đứng lên phát biểu và cuộc tranh cãi lắng xuống (x. Cv 15,7-12) — không phải một người ngang hàng phát biểu ý kiến, mà là tiếng nói mang tính quyết định.
Vậy sự khác biệt giữa hai cách hiểu là có thật, và cần trung thực: anh em Chính Thống giáo đọc các đoạn này là vinh dự trổi vượt mà không kèm quyền tài phán phổ quát. Nhưng lối đọc Công giáo cho rằng chính ngôn ngữ Kinh Thánh — chìa khóa của quan tể tướng, việc chăn dắt toàn đoàn chiên, việc củng cố anh em — vượt xa một "danh dự" thuần túy. Sách Giáo Lý tóm lại: Chúa đặt một mình Phêrô "làm đá tảng của Hội Thánh… trao cho ông các chìa khóa… và đặt ông làm mục tử của toàn thể đoàn chiên" (x. ; 553); và vì thế Giám mục Rôma kế vị ngài "có quyền trọn vẹn, tối cao… trên toàn thể Hội Thánh" (x. ) — một thực quyền phục vụ, luôn dưới quyền Đức Kitô là Đầu.