Câu chuyện tên trộm là một ví dụ tuyệt đẹp về lòng thương xót của Thiên Chúa — nhưng nó không mâu thuẫn với tầm quan trọng của phép Rửa. Có mấy điều cần thấy:
Đây chính là điều Sách Giáo Lý dạy một cách cân bằng. Một đàng, "chính Chúa khẳng định rằng bí tích Rửa Tội là cần thiết để được cứu độ" và đã truyền phải rửa tội cho muôn dân (x. ). Đàng khác, Thiên Chúa đã ràng buộc ơn cứu độ với bí tích, nhưng chính Ngài không bị ràng buộc bởi các bí tích của mình: Hội Thánh nhìn nhận phép Rửa bằng máu (những người chịu chết vì Đức Kitô mà chưa kịp rửa tội — x. ) và phép Rửa ước ao (người dự tòng, hoặc người khao khát phép Rửa cùng với lòng thống hối và đức mến — x. ). Hơn nữa, những ai chân thành tìm kiếm Thiên Chúa theo ánh sáng lương tâm cũng có thể được Chúa Thánh Thần dẫn tới ơn cứu độ (x. ).
Nhưng những trường hợp đặc biệt ấy không biến phép Rửa thành tùy chọn. Ta không được ỷ lại vào lòng thương xót ngoại thường của Thiên Chúa: nếu một người có thể lãnh nhận phép Rửa, họ nên lãnh nhận. Con đường thông thường và chắc chắn mà Chúa Giêsu đã ban vẫn rõ ràng — "sinh ra bởi nước và Thần Khí" (x. Ga 3,5). (Xem thêm bài Người chưa từng nghe biết Chúa có được cứu không?)