Công đồng chung thứ tư · một ngôi vị, hai bản tính
Một Đức Kitô duy nhất… phải được nhận biết trong hai bản tính: không lẫn lộn, không thay đổi, không phân chia, không tách biệt.
Định tín Chalcêđônia, 451
Bối cảnh
Sau khi Êphêsô khẳng định Đức Kitô là một ngôi vị duy nhất, con lắc lại nghiêng sang thái cực kia. Một đan sĩ tên Êutykês dạy rằng nơi Đức Kitô, sau khi kết hợp, chỉ còn một bản tính duy nhất — nhân tính bị thần tính thu hút, “như giọt mật tan trong biển cả”. Đây là Nhất tính thuyết, chối bỏ nhân tính trọn vẹn và đích thực của Chúa.
Giáo hoàng Lêô Cả viết một tông thư đạo lý nổi tiếng — “Tông thư gửi Flaviano” — trình bày rõ ràng hai bản tính trong một ngôi vị. Năm 451, hoàng đế Marcianô triệu tập công đồng lớn nhất thời cổ đại, khoảng năm sáu trăm giám mục, tại Chalcêđônia. Khi tông thư của Lêô được đọc lên, các nghị phụ tung hô: “Phêrô đã lên tiếng qua miệng Lêô!”
Công đồng lên án Êutykês và định tín rằng Đức Kitô là một ngôi vị — Ngôi Lời — trong hai bản tính, thần tính và nhân tính, “không lẫn lộn, không thay đổi, không phân chia, không tách biệt”. Bản “Định tín Chalcêđônia” này đến nay vẫn là chuẩn mực của Hội Thánh khi nói về Đức Kitô.
Liên hệ Giáo Lý
Năm451
Nơi họpChalcêđônia (nay là Kadıköy, Istanbul)
Triệu tậpHoàng đế Marcianô
Giáo hoàngThánh Lêô Cả (Lêô I)
Số giám mụckhoảng 500–600 (đông nhất thời cổ)
Chống lạc thuyếtNhất tính thuyết (Êutykês)
Văn kiện chính
01Định tín ChalcêđôniaDefinitio fidei451
02Tông thư của thánh Lêô Cả gửi FlavianoTomus ad Flavianum449
03Hai mươi tám khoản giáo luật451
Tông thư của Lêô Cả và Định tín Chalcêđônia cùng nhau trở thành thước đo cho đức tin chân chính về Đức Kitô — “một ngôi vị, hai bản tính”.
Góc hộ giáo
Vấn đáp hộ giáo
Nếu Đức Kitô có hai bản tính, phải chăng Ngài là hai con người, hay có một “nhân cách chẻ đôi”?
Không. Chalcêđônia nói rất cẩn thận: một NGÔI VỊ trong hai BẢN TÍNH. “Bản tính” trả lời câu hỏi “là gì”; “ngôi vị” trả lời câu hỏi “là ai”. Đức Kitô là một “ai” duy nhất — Ngôi Con hằng hữu — sở hữu hai “cái gì”: thần tính thật và nhân tính thật, không pha trộn cũng không phân chia. Vì thế nơi Ngài chỉ có một chủ thể duy nhất, chứ không phải hai, và cũng không có sự phân liệt tâm lý nào cả.
Nguồn ảnh
Tranh của Vasily Surikov, 1876. Wikimedia Commons, phạm vi công cộng.